2014年7月5日星期六

【奇趣史話】《色戒》女主角原型鄭蘋如 美女間諜為國犧牲 | 即時新聞 | 兩岸 | 20140705

 

【奇趣史話】《色戒》女主角原型鄭蘋如 美女間諜為國犧牲

看過張愛玲小說《色戒》或同名電影的人大多知道,女主角王佳芝,在歷史中真有其人,不過名字叫鄭蘋如,是一名愛國的中日混血美女間諜,因刺殺漢奸丁默村失敗就擒,為國捐軀。
鄭蘋如(1918-1940)是民國名媛,中日混血兒,革命英烈。父親是追隨孫中山奔走革命的國民黨元老鄭鉞(又名鄭英伯),母親是鄭鉞留學日本結識的日本名門閨秀木村花子(隨丈夫回到中國後,改名為鄭華君)。
上海淪陷後,鄭蘋如秘密加入中統,利用得天獨厚的條件混跡於日偽人員當中獲取情報。後參與暗殺日偽特務頭子丁默邨的行動,欲以「美人計」除掉他。
丁默邨本是個色中餓鬼,交到如花似玉的鄭蘋如自然是喜出望外,而鄭蘋如佯裝成涉世未深的少女,不時恃寵撒嬌,與丁默邨若即若離,令丁默邨神魂顛倒。中統見時機成熟,佈置下手。第一次行動,由鄭蘋如請丁默邨到她家作客,在鄭家附近安排了狙擊人員,然而丁默邨詭計多端,他的轎車快到鄭家時,他改變主意掉頭離去,計劃遂告失敗。
1939年12月21日,丁默邨在滬西一個朋友家吃中飯,打電話邀鄭蘋如前去,鄭便趕到滬西陪丁默邨直到傍晚。丁說要去虹口,鄭說要到南京路去,於是兩人同車而行,當汽車駛至靜安路、戈登路西伯利亞皮貨店時,鄭蘋如突然提出要去買件皮大衣,並讓丁默邨同她一起下車,幫她挑選。
丁默邨心想,到一個不是預先約定的地點,停留不超過半小時,照理說不會有危險。於是他便隨她下車,但當鄭正在挑選皮衣時,丁默邨突然發現,玻璃櫥窗外有兩個短打衣着、形跡可疑的人,正向他打量。丁一看情形不對,便從大衣袋摸出一叠鈔票,向玻璃櫃檯上一摜,說:「你自己挑吧,我先走了。」說完就急轉身向外跑。
鄭見丁默邨突然向外奔跑,起初一愣,本想追蹤出去,但走了兩步,又停住了。此時徘徊在店外人行道上的中統特務,沒料到丁默邨會不等東西挑好,就突然衝出店來,因此稍為躊躇了一下,竟讓他衝過馬路。丁的司機見他狂奔而出時,早已發動引擎,開好車門。等到槍聲響時,他已鑽進車內,拉上了車門,子彈打在防彈車門上,他毫髮無傷,揚長而去。
暗殺行動功敗垂成。但鄭蘋如不甘心,又心存僥倖,決定深入虎穴,孤身殺敵。於是她繼續與丁默邨虛與委蛇,但暗中身藏一支勃朗寧手槍,準備伺機下手,但她哪知丁默邨早已布下羅網,等她上鈎。第三天當鄭蘋如驅車到76號要見丁默村時,就被丁的親信林之江給扣住,把她關進76號的囚室。
1940年2月,鄭蘋如被秘密處決於滬西中山路旁的一片荒地,身中三槍,年僅23歲。據記載,鄭蘋如臨刑前神色從容,對劊子手說:「乾淨些,不要把我弄得一塌糊塗。」鄭蘋如犧牲後,文學史家鄭振鐸曾稱頌她:“比死在戰場上還要壯烈!」
鄭蘋如的未婚夫王漢勛是其弟鄭海澄的空軍戰友。1939年春,王漢勛兩次寫信約鄭蘋如到香港結婚,但國難當頭,鄭蘋如一再推遲婚約,兩人相約抗戰勝利後再步入婚禮殿堂。出師未捷身先死,這對戀人為了抗戰先後倒下。1944年8月7日,王漢勛在衡山執行軍事任務時犧牲,時為上校大隊長。
阿波羅新聞網

【奇趣史話】《色戒》女主角原型鄭蘋如 美女間諜為國犧牲 | 即時新聞 | 兩岸 | 20140705

Trảng Bàng có còn phơi sương bánh tráng?

Trảng Bàng có còn phơi sương bánh tráng?
Trảng Bàng có còn phơi sương bánh tráng?

Atks.vn - Ở TP. Hồ Chí Minh hiện có gần chục quán "đặc sản Trảng Bàng", riêng thương hiệu Hoàng Ty đã có Hoàng Ty 1,2,3, chủ yếu là món bánh tráng cuốn rau sống và thịt heo luộc. Vì sao món ăn dân dã lại thu hút thực khách đến mức người ta phải mở rộng địa bàn kinh doanh ra các thành phố - mở rộng nhưng không quảng cáo mà vẫn đông người tìm đến?

Chuyện đó có thể bắt nguồn từ cái bánh tráng không bình thường như những loại bánh tráng khác - bánh tráng "phơi sương".

Có người, thậm chí là người viết báo, cho rằng vùng đất Trảng Bàng được thiên nhiên ưu đãi cho sương mù quanh năm nên các lò bánh đã đem bánh tráng khô ra "phơi sương" cho mềm, dai, khỏi nhúng nước khi cuốn. Trảng Bàng là một huyện của tỉnh Tây Ninh, thuộc miền Đông Nam Bộ, có hai mùa mưa nắng rõ rệt, mùa nắng nhiệt độ cao hơn vùng duyên hải vài độ, ban đêm oi bức gần như ban ngày, nên không có chuyện "sương mù quanh năm". Nói như thế không có nghĩa là phủ định hoàn toàn việc bánh tráng Trảng Bàng có phơi sương.

Nghề làm bánh tráng được người dân Trảng Bàng thừa hưởng từ thời cha ông ở vùng đất sau này gọi là Trung Trung bộ vào khẩn hoang lập ấp ở Tây Ninh từ giữa thế kỷ XVIII. Đầu tiên họ làm bánh cuốn như bánh cuốn vùng Bắc Bộ - cũng là nơi khởi thủy nghề làm bánh tráng, rồi bánh tráng nướng, sau này người ta đã sáng tạo ra bánh tráng phơi sương.

Vì sao có bánh tráng phơi sương? Một số người già ở thị trấn Trảng Bàng - là nơi đầu tiên làm ra loại bánh này, và bây giờ cũng là nơi có nhiều lò bánh nhất huyện - kể rằng, có một gia đình nọ tối hôm trước bỏ quên ngoài sân một ràng bánh đã nướng, bị ướt sương, không thể đem bán được, đành để ăn, dù không còn giòn nhưng càng nhai càng thấy ngon, đặc biệt đem cuốn với rau sống, thịt heo luộc, chấm nước mắm chua ngọt thì "hết sảy"! Từ đó, xuất hiện nghề làm bánh tráng nướng phơi sương. Một chuyện khác, tương tự, rằng, có một phụ nữ chuyên bán dạo bánh tráng nướng, một hôm bán không hết, để thúng bánh trước hiên nhà, bị sương đêm làm mềm đi, rồi cũng vì tiếc của mà ăn, thấy lạ nên làm thành thứ bánh phơi sương...

Hai truyền thuyết ấy đúng ở phần, nếu để bánh tráng nướng ngoài trời đêm thì sẽ không còn giòn, nhưng dẽo đến mức quấn được thì không thể, vì dù đã "ướt sương" vẫn bị rách. Đến giờ vẫn không ai khẳng định được nguồn gốc của loại bánh mà chỉ riêng có của Trảng Bàng này, nhưng rõ ràng, trong quá trình làm ra loại bánh tráng nướng, nếu đề ẩm vẫn bị rách khi cuốn, nên người làm bánh đã nghĩ ra cách tráng hai lớp bánh chồng khít lên nhau, cho thêm chút muối, để bánh dẻo và đậm đà, phơi nắng cho vừa khô rồi hơ qua than vỏ đậu phộng cho có độ phồng vừa phải, ban đêm đem để ngoài trời cho bánh mềm lại, không phải nhúng nước trước khi ăn.

Trảng Bàng không phải là vùng sông nước nhưng có nhiều con rạch nối với sông Vàm Cỏ Đông, chảy tràn trề những cánh đồng lúa, ven những con rạch ấy, có khá nhiều loại cây mà lá của chúng không những ăn rất ngon mà còn là vị thuốc quý, lại rất ít nơi có. Vì thế, trong quá trình sáng tạo ra món bánh tráng phơi sương cuốn thịt heo luộc (ngon nhất là dùng thịt đùi) với các loại "rau nhà", như húng lủi, húng quế, xà lách, tía tô, diếp cá, đinh lăng, hẹ, ngò tàu, dưa leo, giá sống…, người ta đã thêm vào các loại "rau sông", như đọt trâm, đọt sộp, lá lụa, lá cóc, lá lộc vừng non… để có đủ vị chua, chát, ngọt, bùi, béo, thơm… Món này càng hấp dẫn hơn nếu có dưa chuột (cắt dài), kiệu chua (chẽ đôi) và tất nhiên không thể thiếu nước mắm chua ngọt. (Cũng có người thích chấm với mắm nêm pha khóm băm nhỏ, nhưng theo người sành món cuốn độc đáo này, muốn thưởng thức hết vị của nó thì nước mắm chua ngọt pha đúng cách là "nhất").

Nói ra điều này e thực khách… buồn, nhưng không thể "giấu": Hầu hết quán "đặc sản Trảng Bàng" ngày nay không có bánh tráng phơi sương đúng nghĩa (tráng hai lớp, hơ qua lửa than, mà phải là than vỏ đậu phọng vì nhiệt độ không cao, và để ngoài trời đêm), mà là bánh tráng một lớp, hơi dày, không hề nướng cũng như phơi sương, thay vào đó là cho nhiều muối để nó hút ẩm càng nhiều càng tốt, sao cho khi ăn, bánh mềm, khỏi nhúng nước. Vì thế mà những thực khách không quen ăn mặn, không thể chấm nước mắm chua ngọt, vì món ăn đã dư mặn!

Dù có "biến tấu' thế nào, vẫn mong rằng Trảng Bàng mãi giữ được loại bánh tráng phơi sương - một đặc sản độc đáo chưa tìm thấy ở nơi nào khác trên đất nước ta.

An Phương



华海。華海。